Simply a beautiful melody of happiness

[old writing | photograph from Venice – summer 2012]

madtolove

I still remember the sentence came to my head when I saw the two old men playing violin and guitar in a small street of Venice: It was simply a beautiful melody of happiness.

It was my first day visiting Venice. I have to say that it was not as beautiful as I expected it to be. Instead, it was somehow lovely and peaceful (in case that you can try to ignore the sea of those excited tourists). Together with the other girls, I walked toward Venice under the heat of summer, without planning or thinking. I forgot to mention that I was never a good friend with hot weather. Indeed, I did try to get to know him, but his fickle mind just ignored me completely.

Thank to the Sun, I felt so hot and tired. I wanted to have a cup of cold water and rest under the shade of the big trees. However, I didn’t stop for that and kept following the others. It was, actually, a good decision. As we turn to a small street covered by tall walls and green trees, we found those two men happily smiling with the wonderful melody coming out from their instruments. At that time, I felt a fresh and cold energy going through my veins, waking me up from the tiredness. I was energetic again. I wanted to join them and dance along with the cheerful music. Regretfully, I was too shy to do that.

In the city where I used to live for the first 18 years of my life, you could hardly find anything so peaceful and cheerful like that. I’m not saying it was terrible living there. It was, actually,  lively and challenging. However, Hanoi was so busy and stressful, not suitable for a lazy cat like me. I prefer something more tender, something that gives me enough space to freely scretch and yawn with a happy face.

That’s why, at the moment when I saw the violin men and listened to their melody, my heart skipped a beat… as I smiled.

It was simply a beautiful melody of happiness… peacefully resting inside a busy island.

Tự sự #1 – Nàng

nàng

Nàng là một cô gái trẻ trung và tươi tắn ở độ tuổi 20, đã tốt nghiệp được 2 năm và đi làm một cái nghề trong nhiều ngành khác nhau. Người ta nói nàng trẻ con và hay thay đổi, còn nàng thấy mình thật là tuyệt cú mèo: không để bản thân bị chói buộc, luôn có nhiều lựa chọn.

Nàng sinh ra với quá nhiều yêu thích nên chẳng thật sự biết mình thích gì hơn hết thảy. Hôm qua nàng có thể chỉ khát khao một cuộc sống yên ả với chàng của nàng, nằm dài phơi nắng trên chiếc thuyền bé xinh, thả trôi theo dòng sông Dordogne xinh đẹp của miền nam nước Pháp; còn hôm nay nàng có thể quay ngắt lại, quyết liệt lao ra ngoài viền bao bọc an toàn, nhận lấy hết áp lực chỉ để chứng minh rằng mình làm được.

Đối với nàng, cuộc sống thật đa màu sắc, thật dễ đổi thay, và nàng yêu mến điều này chết đi được.

Trong suốt hơn hai chục năm cuộc đời, nàng nhảy từ nơi này đến nơi kia, trở thành đứa trẻ của nền-văn-hoá-thứ-ba, với cái tính cách chẳng giống ai, yêu cuộc sống say đắm mà cũng ghét con người đến khó lòng tả hết. Nàng vốn là kẻ có ít bạn mà vì sự di cư có kế hoạch này, nàng lại càng ít bạn hơn. Nàng trở nên quen thuộc với lời chia tay đến nỗi việc nói từ biệt với những người mà nàng yêu thương trở nên rất đỗi dễ dàng, không còn tiêu tốn của nàng nhiều nước mắt như cái thời nàng còn là con bé mới bước chân ra khỏi nhà để đi tìm lý tưởng cuộc đời nữa. Đấy là bởi vì thời gian khiến nàng tin tưởng vào phép màu, tin tưởng vào sự trùng hợp của vũ trụ, rằng nếu có duyên, nàng sẽ gặp lại những con người xinh đẹp kia một lần nữa.

Gần đây nhất thì nàng đã lại di cư. Nàng bay về vòng tay của người thân sau hơn nửa thập kỷ khám phá thế giới, bắt đầu một cuộc sống rất đỗi quen thuộc mà cũng quá đỗi xa lạ.

Ôi Hà Nội, sao mà nó thân thương đến như vậy cơ chứ? Ở đây, nàng gặp gỡ những con người hợp với mình đến kì lạ. Nàng tìm được một công việc vừa vui vừa buồn đến kì lạ. Nàng sống một cách mâu thuẫn đến kỳ lạ. Nhưng đều kì lạ nhất là: nàng lại viết được sau bao năm suy nghĩ chỉ đọng lại trong đầu và sẽ tan biến đi khi tới gần đầu bút. Những câu chữ non nớt cứ thế tuôn ra, không trật tự nhưng dạt dào cảm xúc. Nàng yêu lại mất rồi!

Ôi nàng lại yêu,

yêu đến ngất ngây cái cuộc sống đầy mâu thuẫn,

đến nỗi một cuốn sách cũng có thể làm nàng đắm say,

đến nỗi một khúc ca có thể làm nàng thẫn thờ,

đến nỗi một bóng hình xa lạ cũng làm nàng mộng mơ

Ha Nội một ngày trời u ám không mưa.